Từ Formosa đến nạn ấu dâm, mạng xã hội đang ép chính quyền hành động khi vấn nạn này vẫn chưa được xử lý đúng mức ở VN

Đăng lúc: Thứ năm - 16/03/2017 07:46 - Người đăng bài viết: nguoivietdiendan
Tại sao chính quyền không khẩn trương tạm giam ngay những tội phạm gây nguy hiểm cho trẻ em này?

Tại sao chính quyền không khẩn trương tạm giam ngay những tội phạm gây nguy hiểm cho trẻ em này?

"Chính mạng xã hội và truyền thông đã thúc đẩy chính quyền giải quyết với nhà máy gây ra thảm họa cá chết trên vùng biển của 4 tỉnh miền Trung phải bồi thường. Nhiều cuộc biểu tình đang tiếp tục được tổ chức thông qua mạng xã hội vì người dân không hài lòng về số tiền bồi thường 500 triệu đô la. Họ đòi đóng cửa nhà máy Formosa của Đài Loan ở Hà Tĩnh."......"Những ngày gần đây báo chí và mạng xã hội facebook Việt Nam bỗng “nóng” lên với những vụ ấu dâm gây bức xúc dư luận. Cụ thể là gia đình 3 bé gái từ 6 đến 8 tuổi ở Vũng Tàu, TP.HCM và Hà Nội đã gửi đơn đến công an tố cáo việc con họ bị kẻ xấu xâm hại, nhưng cho đến nay chưa có vụ nào được làm sáng tỏ và thủ phạm vẫn nhởn nhơ."

Từ Formosa đến nạn ấu dâm, mạng xã hội đang ép chính quyền hành động

VOA 15.03.2017

Mạng xã hội đang đóng vai trò quan trọng trong truyền thông ở Việt Nam.


Mạng xã hội đang đóng vai trò quan trọng trong truyền thông ở Việt Nam.

Công luận ở Việt Nam đang bức xúc với những vụ việc mới được phanh phui trên mạng xã hội về những trẻ em bị lạm dụng tình dục buộc chính quyền phải hành động.

Một trong những vụ việc được mạng xã hội và báo chí trong nước đưa tin là một bé gái 8 tuổi ở Hà Nội bị hàng xóm xâm hại tình dục. Công an thành phố Hà Nội quyết định khởi tố hình sự vụ việc này sau 2 tháng điều tra. Trả lời phỏng vấn của đài truyền hình Hà Nội hôm 14/3, phó giám đốc công an thành phố Đinh Văn Toản nói sức ép từ mạng xã hội và truyền thông đã buộc chính quyền hành động.

Trước đó, 1 vụ xâm hại trẻ em ở Vũng Tàu cũng được phanh phui trên Facebook. Theo TTXVN, chủ tịch nước Trần Đại Quang hôm 12/3 đã yêu cầu bộ Công an và Viện Kiểm sát nhân dân tối cao chỉ đạo các cơ quan tư pháp làm rõ vụ án dâm ô trẻ em này và sớm đưa ra kết luận.

Theo luật sư Nguyễn Thế Thuận​, “các cơ quan tố tụng, tòa án và công an điều tra đều có những vụ án và những con số thống kê cụ thể rất nhiều” nhưng việc tiếp cận thông tin dễ dàng hơn, nhất là qua mạng xã hội, đã làm cho mọi người ý thức và biết nhiều hơn về vấn nạn ấu dâm cũng như thúc đẩy chính quyền vào cuộc sớm hơn.

"...2/3 vai trò của truyền thông, những chức năng của truyền thông hiện nay là mạng xã hội đang làm. Những chức năng ví dụ như giám sát chính quyền hay là gây sức ép buộc chính quyền phải thay đổi, buộc cơ quan hành pháp phải hành động. Mạng xã hội làm được điều đó tốt hơn và gần như là thay thế báo chí chính thống trong những việc đó.
Phạm Đoan Trang, nhà báo độc lập.

Thành viên của Liên đoàn Luật sư Việt Nam cho biết: "Khi mà dư luận xã hội những ngày này đang nóng lên về vụ này thì đầu tiên là phải kể đến phương thức giao tiếp của con người trong xã hội Việt Nam hiện tại đang thay đổi rất nhiều. Khi thông tin được tiếp nhận một cách đơn giản và dễ dàn hơn thì mọi người sẽ có nhiều phương án để ứng xử trong những mối quan hệ mà mình có thể gặp phải. Khi có sự thúc đẩy của dư luận xã hội, của chính cái thực tế, bây giờ ở Việt Nam tình trạng để xảy ra án oan là khả năng xảy ra rủi ro kép cho chính những cán bộ này là rất lớn. Cho nên đấy cũng là một câu chuyện mà bản thân các cơ quan nhà nước trong lúc này họ đang phải căng mình ra – như bị thúc đẩy để làm mọi thứ tốt hơn, đỡ bị chây ỳ hơn, đỡ bị sao nhãng hơn, bắt buộc phải chuyên tâm vào công việc."

​Theo những số liệu mà mạng lưới ngăn ngừa và ứng phó bạo lực giới GBVNet đưa ra, trung bình có hơn 1.000 trẻ em trên khắp đất nước Việt Nam bị lạm dụng tình dục hàng ngày.

Nhiều nghệ sĩ và người nổi tiếng đã lên Facebook chia sẻ những câu chuyện họ đã từng bị lạm dụng tình dục khi còn bé và nhiều tổ chức phi chính phủ cũng như những tổ chức xã hội kêu gọi hành động. Một số tổ chức xã hội đã phát động các chiến dịch và thỉnh nguyện thư trên mạng xã hội để kêu gọi chính phủ hành động chống lại nạn xâm hại tình dục ở trẻ em. Mạng xã hội cũng là nơi người dân tổ chức các cuộc biểu tình đòi chính phủ vào cuộc để giải quyết vụ khủng hoảng môi trường ở biển miền Trung vào giữa năm ngoái.

Thỉnh nguyện thư của GBVNet đang được lan truyền trên mạng xã hội cho mọi người ký.

Thỉnh nguyện thư của GBVNet đang được lan truyền trên mạng xã hội cho mọi người ký.


Nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang nhận xét với VOA Việt Ngữ về vai trò của mạng xã hội ở Việt Nam trong việc giúp phanh phui những việc làm sai trái và gây sức ép dư luận tới những người lãnh đạo. "Các cuộc biểu tình từ năm 2007 đến nay hầu như xuất phát từ mạng xã hội, đầu tiên là những lời kêu gọi trên mạng xã hội. Tôi tin là mạng xã hội đóng 1 vai trò rất quan trọng trong truyền thông. 2/3 vai trò của truyền thông, những chức năng của truyền thông hiện nay là mạng xã hội đang làm. Những chức năng ví dụ như giám sát chính quyền hay là gây sức ép buộc chính quyền phải thay đổi, buộc cơ quan hành pháp phải hành động. Mạng xã hội làm được điều đó tốt hơn và gần như là thay thế báo chí chính thống trong những việc đó."

Formosa được biết tới như một sự kiện làm bùng nổ việc trao đổi, thảo luận thông tin và những bức xúc của người dân trên mạng xã hội. Một giám đốc dự án của tổ chức môi trường CHANGE Vietnam, Hồ Như, nói với Bloomberg rằng “sau Formosa, người Việt Nam dường như bàn luận và nói về các vấn đề môi trường nhiều hơn,” và nhờ có internet và mạng xã hội người dân được chia sẻ những mối lo ngại và nâng cao được nhận thức về nhiều vấn đề trong xã hội hơn.

Chính mạng xã hội và truyền thông đã thúc đẩy chính quyền giải quyết với nhà máy gây ra thảm họa cá chết trên vùng biển của 4 tỉnh miền Trung phải bồi thường. Nhiều cuộc biểu tình đang tiếp tục được tổ chức thông qua mạng xã hội vì người dân không hài lòng về số tiền bồi thường 500 triệu đô la. Họ đòi đóng cửa nhà máy Formosa của Đài Loan ở Hà Tĩnh.

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng của đại học Tổng hợp Hà Nội cũng cho rằng mạng xã hội góp phần đưa tiếng nói người dân đến chính quyền. ​"Mạng xã hội chưa bao giờ phát triển rầm rộ như hiện nay cho nên rất thuận lợi cho việc lắng nghe ý kiến của mọi người. Đây là thời đại bùng nổ thông tin cho nên mạng xã hội không phải chỉ góp phần chuyện này mà góp phần mọi chuyện để làm thế nào cho xã hội thành xã hội công dân, để tiếng nói của công dân được đến tai những người có trách nhiệm. Cho nên mạng xã hội rất quan trọng."

Vai trò của mạng xã hội trong phong trào phản đối việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên cũng được biết tới khi nhiều người tham gia loan tải và ký thỉnh nguyện thư để kiện thủ tướng Việt Nam.

Theo báo cáo nhân quyền của Freedom House, Việt Nam vẫn tiếp tục là 1 trong những nước trên thế giới nơi mà truyền thông bị nhà nước kiểm duyệt gắt gao nhất. Nhiều chuyên gia đánh giá rằng với tình trạng bị kiểm duyệt như vậy, mạng xã hội sẽ tiếp tục đóng một vai trò lớn trong việc giám sát chính quyền ở Việt Nam. Hiện có khoảng 30 triệu người dùng Facebook ở Việt Nam, tăng gần gấp 3 lần so với 5 năm trước đây, theo dữ liệu của Internet WorldStats.
 

Ấu dâm-loại tội phạm vẫn chưa được xử lý đúng mức ở VN

Blog RFASong Chi

14-3-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: Haiku Deck

Những ngày gần đây báo chí và mạng xã hội facebook Việt Nam bỗng “nóng” lên với những vụ ấu dâm gây bức xúc dư luận. Cụ thể là gia đình 3 bé gái từ 6 đến 8 tuổi ở Vũng Tàu, TP.HCM và Hà Nội đã gửi đơn đến công an tố cáo việc con họ bị kẻ xấu xâm hại, nhưng cho đến nay chưa có vụ nào được làm sáng tỏ và thủ phạm vẫn nhởn nhơ.

Trong đó vụ ông cụ 76 tuổi nhà ở phường Nguyễn An Ninh, TP Vũng Tàu bị nghi đã có hành vi dâm ô ít nhất từ 6 tới 9 đứa trẻ ở cùng chung cư, nhưng chỉ có một gia đình lên tiếng và quyết tâm theo đuổi vụ việc đến cùng, đã điều tra kéo dài hơn 8 tháng. Hãng luật thuộc Đoàn Luật sư TP.HCM chịu trách nhiệm bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho bé gái này đã phải gửi thư đến Quỹ Nhi đồng LHQ cũng như ông Chủ tịch nước Trần Đại Quang để vụ án khỏi bị “chìm xuồng”.

Trước câu hỏi của báo chí “Vì sao vụ dâm ô trẻ em ở Vũng Tàu chưa thể khởi tố sau gần 1 năm?” (Zing.vn), phía bên điều tra đã trả lời do chưa đủ chứng cứ nên không thể khởi tố: “Viện trưởng VKSND TP Vũng Tàu nói rằng khi hết thời hạn 3 tháng điều tra, cơ quan chức năng đã gia hạn lần đầu là 3 tháng và lần thứ 2 là 2 tháng. Đến tháng 4/2017, nếu việc điều tra không mang lại kết quả thì lực lượng chức năng buộc phải đình chỉ vụ án theo quy định của pháp luật.”

Vụ dâm ô này vì không để lại vết tích rõ ràng trên thân thể các em nên việc điều tra có thể hơi khó khăn hơn. Nhưng 2 vụ còn lại, một em bé 8 tuổi ở phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội, đã có kết quả khám nghiệm pháp y, kẻ bị tình nghi là người quen với gia đình cũng đã thừa nhận, có băng ghi âm; vụ em bé 7 tuổi nghi bị xâm hại tại trường tiểu học ở quận Thủ Đức, TP.HCM cũng có dấu vết thương tích, có kết quả khám nghiệm y tế, có nêu tên kẻ tình nghi, nhưng vẫn đang trong vòng điều tra dù một vụ đã xảy ra hơn 2 tháng, vụ kia hơn 1 tháng.

Nếu thử google chúng ta sẽ giật mình khi thấy những vụ từ dâm ô cho tới xâm hại, cưỡng bức trẻ em ở VN không phải là ít. Thậm chí, theo báo Tuổi Trẻ:

“Số vụ xâm hại tình dục trẻ em đang gia tăng. Trong ba năm gần đây, trung bình mỗi năm ở nước ta có trên 1.000 vụ được ghi nhận, cứ 8 giờ lại có thêm một trẻ bị xâm hại tình dục.

Trẻ bị xâm hại tình dục đang chiếm tới trên 70% trẻ bị xâm hại nói chung và đang ở mức báo động…” (“Cứ 8 giờ có 1 trẻ bị xâm hại tình dục nhưng khó điều tra”).

Bài báo cũng nêu lên thực trạng nhiều vụ bị “chìm xuồng” hoặc bị xử lý theo hướng làm nhẹ, vì “quy định hiện hành còn chưa rõ ràng, trong khi tìm chứng cứ những vụ dâm ô trẻ em khó khăn nên nhiều nghi can dâm ô trẻ em chậm bị điều tra, xử lý.”

Theo dõi báo chí và cả thực tế ở VN một thời gian dài, chúng ta sẽ hiểu tại sao nạn ấu dâm ngày càng gia tăng, càng trở nên nghiêm trọng hơn. Cùng với việc nạn nhân có thể ở bất cứ lứa tuổi nào, kể cả một, hai, ba tuổi; kẻ phạm tội có thể là bất cứ ai từ trẻ vị thành niên không hiểu biết về pháp luật cho tới ông già gần đất xa trời, từ những con người ít học, thiếu hiểu biết cho tới những nhân vật có học, có địa vị trong xã hội, từ người lạ cho tới những con người lẽ ra phải đáng tin cậy, đáng kính nhất, ví dụ như thầy giáo, hiệu trưởng, thầy thuốc…Hoặc là những người thân trong gia đình như cha ruột, cha dượng, chú, bác, ông…

Có những vụ để lại hậu quả nghiêm trọng như có mang khi còn ít tuổi: ở Vĩnh Phúc “Bé gái lớp 9 bị bác rể cưỡng hiếp: 10 ngày trước khi sinh bố mẹ mới biết con mang bầu” (Đời Sống Việt Nam), “Thanh Hóa: Bé gái bị cưỡng bức, mang thai tới tháng thứ 7 gia đình mới phát hiện ra” (Báo Mới), “Nỗi cay đắng của những bé gái phải “lên chức mẹ” vì bị cưỡng hiếp” (Tin tức Việt Nam)…Hoặc tự sát: Yên Bái “Vụ bé gái 11 tuổi tự tử vì bị cưỡng hiếp: Điều gia đình lo sợ…” (Phụ Nữ), Cà Mau “Thiếu nữ 13 tuổi tự tử sau khi tố bị hàng xóm xâm hại” (Zing.vn)…Hoặc để lại những tổn thương nặng nề cả thể xác lẫn tinh thần, khó hồi phục.

Có nhiều nguyên nhân. Ở các quốc gia văn minh, luật pháp nghiêm ngặt, tất cả các hành vi tình dục có liên quan tới trẻ em bao gồm dâm ô, xâm hại, cưỡng bức hay kể cả quan hệ tình dục có sự đồng ý của trẻ, đều bị xếp vào loại tội nặng và bị pháp luật trừng phạt rất nghiêm khắc. Không chỉ bị phạt tù nhiều năm mà sau khi ra tù người phạm tội còn bị đưa vào danh sách theo dõi suốt đời, bị cấm sinh sống tại những khu vực có nhiều trẻ con, hoặc làm những công việc có thể có cơ hội tiếp xúc với trẻ, và nhiều biện pháp kiểm tra, đề phòng tái phạm khác.

Tại một số quốc gia tội phạm này còn bị “thiến hóa học” để làm giảm thiểu tới mức thấp nhất nhu cầu về tình dục. Ở VN, điều này cũng mới được nêu lên nhưng chắc chắn chuyện thực thi sẽ còn rất xa vời (“Luật sư đề nghị “thiến” hoá học tội phạm tình dục trẻ em”, Người Lao Động).

Trong khi đó, như bài báo trên báo Tuổi Trẻ đã nêu ở trên, nhiều vụ ấu dâm bị “chìm xuồng” hoặc bị xử lý theo hướng làm nhẹ. Thường gặp nhất là việc điều tra kéo dài khiến gia đình nạn nhân mệt mỏi, nhiều lúc buông luôn, còn nhiều kẻ phạm tội vẫn ung dung không bị trừng phạt khiến những kẻ khác chưa biết sợ.

Đó là chưa nói những vụ đưa lên báo chỉ là phần nổi của tảng băng, còn biết bao nhiêu vụ khác do nạn nhân không biết hoặc không muốn nói ra, gia đình cũng không muốn tố cáo sợ làm lớn chuyện thì nhiều người biết, con mình thêm xấu hổ, nhục nhã và ảnh hưởng tới tương lai của con sau này (!).

Bên cạnh sự chậm trễ, quan liêu, thậm chí có những vụ có dấu hiệu bao che, lấp liếm từ phía cơ quan điều tra, pháp luật, là thái độ, cách ứng xử của xã hội đối với những loại tội phạm này. Có hai thái cực: trên báo, trên mạng khi có một câu chuyện như vậy xảy ra chúng ta thấy người đọc thường có thái độ phẫn nộ, lên án nặng nề, đòi xử lý thật nặng, thậm chí đề nghị những biện pháp trừng phạt rất kinh, chẳng khác nào thời…Trung cổ!

Nhưng trong thực tế thì lắm khi nạn nhân và gia đình lại phải đối mặt với những sự vô cảm đến tàn nhẫn, từ gia đình của thủ phạm không có một lời xin lỗi, một hành động thích đáng. Hay trong trường hợp của em bé 7 tuổi nghi bị xâm hại ngay tại trường học thì từ hiệu trưởng, cô chủ nhiệm, cô bảo mẫu đều lảng tránh trách nhiệm, khẳng định không thể có chuyện xâm hại xảy ra. “Sự im lặng đáng sợ trong nghi án bé gái lớp 1 bị xâm hại ngay tại trường” (Infonet). Cô bảo mẫu hay ngay cán bộ điều tra còn nói những điều khó nghe, làm tổn thương thêm cho trẻ và gia đình “Tôi sốc khi họ nói con tôi xem phim đen nên tưởng tượng ra vụ việc” (Tin tức online).

Các cơ quan như Hội phụ nữ, Hội bảo vệ trẻ em…cũng không mấy khi lên tiếng.

Cuối cùng là trách nhiệm của gia đình. Chúng ta thấy phần lớn những vụ xâm hại trẻ em là từ những người có quen biết, thậm chí có quan hệ gần gũi với trẻ và gia đình nên bản thân gia đình và trẻ không đề phòng. Nhiều gia đình rất “hồn nhiên” khi gửi gắm trẻ cho hàng xóm, chú bác, anh họ…trông coi giùm, nhiều bậc phụ huynh do ít học, bận rộn với viêc mưu sinh nên không để ý canh chừng con sát sao, có những bậc phụ huynh khác thì lại ngần ngại khi phải đề cập đến những chuyện có liên quan đến tình dục nên không giáo dục cho trẻ cách tự bảo vệ mình từ khi còn nhỏ.

Lại phải so sánh với nhiều nước phương Tây, cha mẹ rất cẩn thận, cảnh giác với sự an toàn của con và họ thường dạy con cách tự bảo vệ mình từ khi còn rất nhỏ. Ví dụ như có những bộ phận trên cơ thể trẻ tuyệt đối không cho phép ai đụng chạm vào và cũng không đụng vào của người khác nếu họ có bảo trẻ làm như vậy, khi có ai đụng chạm vào những chỗ đó thì phải phản ứng ra sao; không nói chuyện với người lạ, không nhận quà, kẹo bánh, leo lên xe hay đi theo người lạ; nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra phải kể lại với cha mẹ, thầy cô chứ không nghe theo lời người khác rằng đây là “bí mật chỉ có hai chúng ta biết” v.v…

Xã hội VN ngày càng trở nên không an toàn khi chính những môi trường lẽ ra phải an toàn nhất như nhà trẻ, trường mầm non, trường tiểu học hay bệnh viện cũng xảy ra chuyện, luật pháp thì không phải bao giờ cũng hiệu quả, nên cha mẹ đành phải để mắt đến con và dạy cho con cách tự bảo vệ mình. Khi con lớn hơn một chút thì nên nói chuyện thẳng thắn với con về giới tính, tình dục để con biết những gì nên, không nên làm.

Và trước thực tế có nhiều chuyện xâm hại trẻ em bị điều tra chậm chạp, thậm chí “chìm xuồng”, nhiều người chỉ còn biết trông cậy vào báo chí, vào mạng xã hội để góp phần vạch mặt kẻ phạm tội ra trước ánh sáng, đòi lại công lý cho nạn nhân. Đừng trách báo chí, nhất là mạng xã hội lắm lúc đã quá hăng hái làm thay nhiệm vụ của tòa án, mà chính các cơ quan điều tra, pháp luật phải nhìn vào đó để có trách nhiệm thông tin nhanh chóng, xử lý vụ việc hiệu quả hơn.


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Kêu Gọi Đóng Góp Bài Viết

- Ban biên tập  Người Việt Diễn Đàn khích lệ và chào đón các cây bút, các Bloger  ở tất cả mọi tầng lớp, lứa tuổi tham gia cùng viết bài bằng cả 2 thứ tiếng Anh và Việt trên mọi lĩnh vực của cuộc sống bằng thơ, ca, nhạc họa, tranh ảnh nhằm mục đích chung góp ý xây dựng Việt Nam thành một...