Nhận diện 'kẻ thù' lớn nhất của ông Donal Trump chính là.....Trump

Đăng lúc: Thứ tư - 22/03/2017 04:24 - Người đăng bài viết: nguoivietdiendan
Ông Trump tỏ ra bất lịch sự với bà Merkel trước yêu cầu bắt tay từ các phóng viên và làm lơ trước câu hỏi của bà. Ảnh: Reuters.

Ông Trump tỏ ra bất lịch sự với bà Merkel trước yêu cầu bắt tay từ các phóng viên và làm lơ trước câu hỏi của bà. Ảnh: Reuters.

"Trump cũng không giấu giếm tinh thần chống Đức trong vấn đề thương mại.... Ông Trump dường như quên một thực tế rằng 750.000 người Mỹ đang được các công ty của Đức như Daimler, T-Mobile, Siemens, Adidas, và kể cả Trader Joe’s thuê làm việc. Ông nói như thể Đức phạm phải một tội ác khủng khiếp khi bán cho người Mỹ nhiều hàng hóa họ muốn mua........Trump "dùng sự thô tục để lấp liếm sự yếu kém của bản thân"" ..... "thông điệp của Trump lại chứa đựng sự mâu thuẫn: theo đuổi chặt chẽ những lợi ích kinh tế quốc gia có thể đòi hỏi hợp tác quốc tế ít hơn, nhưng việc tăng cường an ninh lại đòi hỏi hợp tác quốc tế nhiều hơn.....Trump đã từ bỏ vai trò lịch sử của đất nước trong việc tạo dựng và duy trì trật tự hậu Thế chiến II.....Tầm nhìn của Trump tập trung vào khía cạnh chính trị của nợ. ..."

Nhận diện 'kẻ thù' lớn nhất của ông Trump

Lo lắng về quỹ đạo của Nhà Trắng dưới quyền chỉ huy của Tổng thống Donald Trump có lẽ đã dịu bớt chút ít khi có tin ông bổ nhiệm hai chuyên gia uy tín vào Hội đồng An ninh quốc gia.

Dina Powell, một người nói tiếng Ảrập thành thạo, sẽ đảm nhận vị trí Phó cố vấn an ninh quốc gia. Nadia Schadlow, chuyên gia về các vấn đề quân sự, sẽ rời Quỹ Smith Richardson để phụ trách mảng hoạch định chiến lược. Họ sẽ tham gia vào cuộc cạnh tranh ảnh hưởng trong chính quyền mới gồm nhiều gương mặt nổi trội như Stephen Bannon, Stephen Miller, Peter Navarro, và Sebastian Gorka.
 

Tổng thống Trump, kẻ thù, Mỹ, đồng minh, Putin

Tổng thống Donald Trump thường xuyên có những thông điệp gây ồn ã. (Ảnh: FP)

Vấn đề là, cuộc cạnh tranh đó tính đến cả những người có ảnh hưởng vượt trội, chẳng hạn cố vấn an ninh quốc gia H.R. McMaster, Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis, Bộ trưởng An ninh Nội địa John Kelly. Và tất nhiên ngay cả vị Tổng tư lệnh, theo tạp chí Foreign Policy.

Foreign Policy nhận định, một loạt lần thể hiện của Tổng thống tuần trước – và phản ứng mà chúng khơi gợi từ các quan chức an ninh quốc gia chứng thực trước Ủy ban Tình báo Hạ viện - cho thấy Nhà Trắng đang có một công việc gần như bất khả thi trong việc giữ cho chính quyền Trump không trượt vào "bến mơ".

Ngày 15/3, ông Trump đến Nashville, Tennessee dự một cuộc mít-tinh kiểu tranh cử, nơi người ủng hộ ông vẫn hô vang "vô hiệu hóa bà ta" (ngụ ý Hillary Clinton). Tại Nashville, Tổng thống Mỹ mô tả các phán quyết "khủng khiếp" của tòa, theo đó vô hiệu hóa sắc lệnh lần 2 của ông về nhập cư. Ông tuyên bố: "Hãy để tôi nói với các bạn điều này. Tôi nghĩ chúng ta nên quay lại ban đầu và tiếp tục".

Foreign Policy cho rằng, chính những tuyên bố như vậy của Tổng thống càng tiếp sức cho những người kiện sắc lệnh của ông là một nỗ lực vi hiến cấm đoán người Hồi giáo. Các luật sư của chính quyền Trump rất thuyết phục trước tòa nhưng lập luận của họ lại bị chính ông chủ của mình làm suy yếu. Bởi, Trump không thể giấu được ý định thực sự của ông.

Hai ngày sau đó, Tổng thống Trump đón tiếp Thủ tướng Đức Angela Merkel tại Nhà Trắng. Trước ống kính máy quay, bà Merkel tỏ ý hỏi ông Trump có muốn bắt tay hay không, và ông đã phớt lờ bà. Sau đó, Trump còn dùng cuộc họp báo chung này để yêu cầu Đức và các đối tác NATO tăng chi tiêu quân sự. Không những thế, ông đòi họ trả lại "những khoản tiền lớn từ những năm qua" mà "họ nợ" Washington vì Mỹ đã bảo vệ những nước này từ Nga. Và như để không ai bỏ lỡ thông điệp, ông tiếp tục lên Twitter viết lại điều đó.

Trong chuyện này, tại sao ông Trump không đòi Pháp trả lại chi phí sự kiện D-Day? Hay ông sợ Pháp sẽ trả đũa bằng cách đòi bồi hoàn đóng góp của nước này cho Cuộc chiến Độc lập của Mỹ?

Tổng thống Trump cũng không giấu giếm tinh thần chống Đức trong vấn đề thương mại. Ông nói: "Ngay lúc này, tôi muốn nói rằng những người đàm phán cho Đức làm việc tốt hơn nhiều so với những người đàm phán cho Mỹ. Nhưng hy vọng, chúng ta có thể đáp trả".

Ông Trump dường như quên một thực tế rằng 750.000 người Mỹ đang được các công ty của Đức như Daimler, T-Mobile, Siemens, Adidas, và kể cả Trader Joe’s thuê làm việc. Ông nói như thể Đức phạm phải một tội ác khủng khiếp khi bán cho người Mỹ nhiều hàng hóa họ muốn mua. Ông cũng không có gì nhiều để nói về tầm quan trọng của liên minh Mỹ - Đức vốn đã thúc đẩy mạnh mẽ sự thịnh vượng và an ninh ở hai bờ Đại Tây Dương kể từ năm 1945.

Một quan chức giấu tên của Bộ Ngoại giao Đức đưa ra nhận xét rằng Trump "dùng sự thô tục để lấp liếm sự yếu kém của bản thân".

Donald Trump cáo buộc người tiền nhiệm, Barack Obama, do thám ông. Cả cộng đồng tình báo Mỹ và Bộ Tự pháp, thậm chí cả các ủy ban tình báo lưỡng đảng của Hạ viện và Thượng viện đều phủ nhận điều này. Và tuy không có bằng chứng, Trump vẫn không chịu rút lại cáo buộc.

Theo Foreign Policy, những lời công kích của Trump với Anh đã xóa mờ những thiện chí còn lại từ hội nghị thượng đỉnh hồi tháng 1 giữa ông và Thủ tướng Theresa May. Điều này nằm trong xu hướng Trump thường đả kích các đồng minh của Mỹ. Trong số những người cảm thấy rõ sự tức giận của ông Trump là Tổng thống Mexico - người tuyên bố không trả tiền cho kế hoạch xây tường biên giới của Mỹ - và Thủ tướng Australia - người muốn Mỹ tôn trọng thỏa thuận tiếp nhận 1.250 người tị nạn mà Australia đang giữ. Ông Trump chĩa mũi dùi cả vào Thụy Điển khi nói rằng người nhập cư Hồi giáo chính là tai ương cho nước này.

Theo Foreign Policy, niềm tin và sự trung thành của các đồng minh vào Mỹ cũng như vào Nhà Trắng đang suy giảm nhanh chóng. Số người Đức tin Mỹ là một đồng minh tin cậy đã giảm từ 59% hồi tháng 11 xuống chỉ còn 22% hồi tháng 2.

Theo FP, ông Trump là người không thể thừa nhận làm sai hay xin lỗi vì đã xúc phạm. Mô hình bất biến của ông là nhân đôi rồi đào sâu và làm phức tạp thiệt hại ban đầu. Ông cũng không cần để ý đến việc mình đang xúc phạm ai.

Donald Trump có thể thuê các trợ tá giỏi, thậm chí chiều theo họ ở một số lĩnh vực. Nhưng rốt cuộc ông thể kiềm chế bản thân mình.
 

Trump, nợ quốc gia và trật tự toàn cầu
 
Nghiên cứu Quốc tế 17.03.2017
 
Biên dịch: Lâm Minh Đạt I Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng
 
Trong lúc chúng ta bước vào năm mới, mọi chỉ dấu đều hướng đến một sự tái tạo trật tự toàn cầu. Donald Trump nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đưa ra lời biện hộ cho toàn cầu hóa tại Davos, và các nhà lãnh đạo cánh hữu như Marine Le Pen và Geert Wilders đã tổ chức một “hội nghị thượng đỉnh thay thế của châu Âu” tại thành phố Koblenz ở Đức.
 
Trump và các đồng minh dân túy của ông ở châu Âu lên án toàn cầu hóa, trong khi Tập lại trở thành người bảo vệ chính cho vấn đề này. Tuy nhiên, riêng thông điệp của Trump lại chứa đựng sự mâu thuẫn: theo đuổi chặt chẽ những lợi ích kinh tế quốc gia có thể đòi hỏi hợp tác quốc tế ít hơn, nhưng việc tăng cường an ninh lại đòi hỏi hợp tác quốc tế nhiều hơn.
 
Sự hiện diện của chủ nghĩa dân tộc trong diễn văn nhậm chức của Trump phản ánh chủ nghĩa biệt lập được bênh vực bởi viên phi công phân biệt chủng tộc Charles Lindbergh, người với tư cách là phát ngôn viên của Ủy ban nước Mỹ trước hết (AFC) đã vận động để nước Mỹ đứng ngoài Thế chiến II. Và bây giờ, đổ lỗi cho các nhà lãnh đạo Mỹ trước đây về những khó khăn kinh tế mà nhiều người Mỹ phải đối mặt, Trump đã từ bỏ vai trò lịch sử của đất nước trong việc tạo dựng và duy trì trật tự hậu Thế chiến II. Tuy sự phản đối của ông đối với “nước Mỹ toàn cầu” không phải là mới, nhưng phát ngôn đó từ cương vị Tổng thống Mỹ lại chưa từng xảy ra bao giờ.
 
Tầm nhìn của Trump tập trung vào khía cạnh chính trị của nợ. Giám sát một doanh nghiệp bất động sản dựa vào vốn vay (debt-financed) lớn, trực giác của ông mách bảo rằng ông có thể dùng việc đàm phán lại nợ để giành lại cho Mỹ những gì mà “các nước khác” được cho là đã lấy đi. Ông tập trung vào Trung Quốc và Đức, vì hai quốc gia này duy trì thặng dư thương mại song phương lớn với Mỹ – tổng cộng lần lượt là 366 tỷ và 74 tỷ USD trong năm 2015. Ngay trước lễ nhậm chức, ông đã gợi ý rằng mình có thể áp đặt mức thuế cao đối với ô tô nhập khẩu từ Đức, đặc biệt là hãng BMW.
 
Với thặng dư tài khoản vãng lai tích lũy của mình, cả hai đất nước trên đã tích tụ được những ảnh hưởng lớn đối với Mỹ, với Trung Quốc là dưới hình thức trái phiếu chính phủ mua của Mỹ và với Đức là một loạt tài sản đã được chứng khoán hoá. Dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc đang giảm nhanh chóng trong khi của Đức lại tăng lên. Tuy nhiên, trong cả hai trường hợp, việc lập tức loại bỏ thâm hụt song phương của Mỹ sẽ chỉ làm cho người Mỹ nghèo hơn. Nó sẽ chẳng khác gì việc Hy Lạp đột nhiên loại bỏ các khoản nợ khổng lồ của mình với các nước châu Âu còn lại.
 
Trong quá khứ, các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ đã cố gắng thúc đẩy việc làm trong nước bằng cách khiến các nước có thặng dư với Mỹ phải chấp nhận thâm hụt ngân sách hoặc phải nới lỏng chính sách tiền tệ của họ, để họ có thể phát triển nhanh hơn và mua nhiều hàng hóa của Mỹ hơn. Các cựu tổng thống Jimmy Carter và Ronald Reagan đã sử dụng chiến lược này vào cuối những năm 1970 và trong những năm 1980, và Tổng thống Barack Obama cũng làm điều tương tự giữa cuộc khủng hoảng đồng euro bắt đầu từ năm 2009.
 
Đây là hình thức điều chỉnh cổ điển trong hệ thống kinh tế quốc tế, và các chính quyền Mỹ trong quá khứ đã theo đuổi phương pháp này bằng cách áp dụng áp lực song phương, và thực hiện thông qua các thể chế quốc tế như G7 và Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Tuy nhiên, các cuộc đàm phán này lúc nào cũng mang đến những kết quả tương đối hỗn độn. Không thể tránh khỏi việc cả hai bên đều không hài lòng và quá trình này đã bắt đầu được xem là thiếu sót.
 
Trump cho rằng phương thức cũ này thất bại vì các nước có thặng dư đã gian lận. Theo quan điểm của ông, Trung Quốc đã cố tình ghìm tỷ giá hối đoái trong những năm trước 2015, trợ cấp cho các doanh nghiệp Trung Quốc, và hạn chế quyền sở hữu nước ngoài; trong khi Đức cũng thao túng tiền tệ, đầu tiên là trong hệ thống tỷ giá hối đoái cứng của châu Âu sau năm 1979, và sau đó là trong khu vực đồng euro sau năm 1999. Trump đã kết luận rằng Liên minh châu Âu và khu vực đồng euro chỉ đơn giản là những cơ chế để bảo vệ lợi ích và mở rộng quyền lực của Đức.
 
Có hai lựa chọn thay thế cho cách điều chỉnh cổ điển này. Lựa chọn đầu tiên, hợp lý hơn, là thực hiện các thỏa thuận song phương. Đã có một số tiền lệ lịch sử, ví dụ như khi Nhật Bản trong những năm 1980 đã “tự nguyện” đồng ý hạn chế số lượng xe bán ở Mỹ. Sau đó, Nhật Bản đã ngừng bán những chiếc xe giá rẻ và nhanh chóng bước lên vị trí cao hơn trên chuỗi giá trị.
 
Ngoài ra, còn một lựa chọn cực đoan hơn. Trump có thể theo đuổi một phiên bản dân tộc chủ nghĩa của cái thường được coi là một đòi hỏi của cánh tả: xoá nợ (debt jubilee). Và lập luận chiến lược của ông có thể kéo theo việc để cho nợ trong nước của chính Trung Quốc, vốn đang ở mức cao, và những vấn đề nợ chưa được giải quyết ở khu vực đồng euro, bùng phát.
 
Cuộc gặp của Thủ tướng Anh Theresa May với Trump ở Washington, D.C., ngày 27 tháng 1 đã làm dấy lên nhiều phấn khích về một thỏa thuận an ninh mới dựa trên “chủ nghĩa tư bản Anh-Mỹ.” Chủ nghĩa tư bản Anh-Mỹ kiểu cũ được xây dựng dựa trên ngành sản xuất chế tạo, nhưng kiểu mới sẽ dựa trên nợ – đặc biệt là quyền sở hữu nhà – để duy trì tiêu dùng và mức sống cao của người dân.
 
Chính phủ bà May có thể đóng vai trò quyết định trong quá trình tái cấu trúc trật tự quốc tế hiện nay. Nhưng dù tỏ ý nước Anh sẽ theo đuổi “Brexit cứng” – tách hoàn toàn khỏi EU – bà May cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của cả EU lẫn NATO đối với khuôn khổ an ninh châu Âu và toàn cầu.
 
Nếu có thể thuyết phục Trump tin rằng an ninh quan trọng hơn một canh bạc về nợ, bà May sẽ làm suy yếu một phần quan trọng trong chiến lược đối nội của ông, nhưng cũng cứu được chút tinh thần phòng thủ tương trợ trước đây. Cần nhớ rằng từ xưa đến nay chỉ có một vị tổng thống Mỹ khác thúc đẩy cụm từ “nước Mỹ trước tiên,” đó là Woodrow Wilson, nhưng ông rốt cuộc lại đã cố gắng xây dựng một hệ thống quốc tế dựa trên an ninh và hợp tác chung.
 
Harold James là Giáo sư Sử học và Quan hệ Quốc tế tại Đại học Princeton và là nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Đổi mới Quản trị Quốc tế (CIGI). Là chuyên gia về lịch sử kinh tế Đức và toàn cầu hoá, ông là đồng tác giả của cuốn sách mới xuất bản The Euro and the Battle of Ideas, và là tác giả của các cuốn sách The Creation and Destruction of Value: The Globalisation Cycle, Krupp: A History of the Legendary German Firm, và Making the European Monetary Union.
 
Copyright: Project Syndicate 2017 – National Debt and Global Order
 
Nguồn: Harold James, “National Debt and Global Order,” Project Syndicate, 25/01/2017.
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Giới Thiệu và Điều Lệ

Giới Thiệu và Điều Lệ 1.    Báo điện tử Người Việt Diễn Đàn được thành lập nhằm tạo điều kiện cho sự trao đổi quan niệm qua những bài viết, những ý kiến đóng góp của bạn đọc và những nhà trí thức..để góp phần vào quá trình Hòa Giải và Hòa hợp Dân Tộc. Làm cầu nối cho các thế hệ...