Thua toàn tập rồi! Sự thờ ơ đã giết chết chúng ta

Đăng lúc: Thứ hai - 10/04/2017 12:57 - Người đăng bài viết: nguoivietdiendan
Người phụ nữ bị trói ở gốc cây và đám đông vô cảm. Ảnh: FB

Người phụ nữ bị trói ở gốc cây và đám đông vô cảm. Ảnh: FB

"Bộ máy kiểm soát yếu kém và bản thân cũng thối nát. Bởi là một chế độ độc đảng nên không có đảng khác kiểm soát quyền lực, không có cơ chế phản biện nên những người cầm quyền tự tung tự tác..... Dân thì mỏi mệt, hèn nhát.....Cứ ai đứng lên đấu tranh là bị quy chụp là thành phần phản động, là chịu thiệt thòi tù đày,.... Bọn được gọi là “trí thức” thì đa phần hèn nhát, chẳng dám mở miệng ..... uốn ngòi bút, nịnh nọt quyền lực.....Thôi rồi, hết hy vọng rồi, thua toàn tập rồi......Sắp chết con ṃẹ nó đến đít hết rồi đấy. Ung thư cướp đi mấy trăm người một ngày,"....."càng thờ ơ bao nhiêu, chúng ta càng mau chết bấy nhiêu......gần đây nhất là Nguyễn Phú Trọng. Ông không ngần ngại bày tỏ sự thờ ơ mẫu mực của ông trước hàng triệu số phận ngư dân đau khổ.....Và khi đất nước đã thành một bãi thờ ơ, một rừng vô cảm, một đám cơ hội hèn nhát thì cái giá cuối cùng phải trả không đơn giản là mất nước, chịu làm nô lệ cho kẻ ngoại xâm mà là diệt vong."

Thua toàn tập rồi!

FB Châu Đoàn/ anhbasam 10-4-2017

Thanh niên nam nữ trèo qua hàng rào sắt, thậm chí bế theo trẻ con để vào công viên nước tắm miễn phí – Ảnh: Nhất Nam/ báo TT.

Tại sao tham nhũng ở Việt Nam diễn ra tràn lan và tỉ lệ ăn đớp kinh hoàng là vậy? Hôm trước chúng ta đã nghe tới vụ giám đốc ăn tới 6.5 tỷ trên tổng số tiền của một dự án là 8.5 tỷ. Và hàng ngày, chúng ta chứng kiến những tham nhũng ở mọi cấp độ, từ việc viết hoá đơn, đẩy giá lên cao, đưa tiền cho cảnh sát giao thông, đưa tiền để làm các thủ tục giấy tờ được nhanh hơn…

Tại sao xã hội Việt Nam lại đang xấu xí và đáng khinh đến vậy? Nhiều lẽ:

1. Tôn giáo không đóng vai trò là phần hồn với đa số người Việt Nam. Nếu là một đất nước mộ đạo, con người tin ở những lời dạy tốt đẹp, những bài học cơ bản của con người như không nói dối, không ăn tiền bẩn thì thực trạng đã khác.

2. Văn hoá thấp kém. Tất nhiên, khái niệm văn hoá thì quá rộng lớn, trong ấy nó bao trùm cả tôn giáo, tôi coi văn hoá là phần hồn của cuộc sống. Một đất nước có đáng sống hay không, ấy là do văn hoá đất nước ấy có nhân văn không, con người đối xử với con người thế nào.

Thôi, đừng cất lời lải nhải những từ cũ mèm sáo rỗng như “thuần phong mĩ tục” hay “truyền thống tốt đẹp” gì nữa. Hãy nhìn thẳng và phải gật đầu đồng ý rằng văn hoá Việt Nam đang rất thấp kém. Chính văn hoá thấp kém, phần hồn của con người thấp kém nên lũ có chút quyền chức mới hối hả đớp nuốt như vậy. Tiêu chí duy nhất, lẽ sống duy nhất, lý tưởng cao cả nhất của chúng là tọng, tọng nữa tọng mãi cho đầy bụng. Những con vật có trí thông minh của con người, phần hồn na ná như con người nhưng không phải là người. Bởi con người khi cầm một miếng lên ăn, sẽ liếc nhìn bên cạnh xem đồng loại có đói không, nếu đói thì ân cần mời dùng cùng.

Bọn quản lý về văn hoá thì loay hoay với cấm bài hát nào, váy ca sỹ nên cách đầu gối mấy phân?

3. Bộ máy kiểm soát yếu kém và bản thân cũng thối nát. Bởi là một chế độ độc đảng nên không có đảng khác kiểm soát quyền lực, không có cơ chế phản biện nên những người cầm quyền tự tung tự tác. Nếu các đảng viên, là đồng chí của họ có mắc lỗi thì giơ cao đánh khẽ, phê bình để đồng chí của họ thấy “đau” mà không có sự nghiêm khắc công minh như kiểu Hàn Quốc.

4. Dân thì mỏi mệt, hèn nhát. Cũng đúng thôi, nội chiến 20 năm, mấy triệu người chết, giờ muốn nghỉ ngơi. Rồi tâm lý ngày xưa đói thế, giờ cơm no rồi, trước ước ao cái xe đạp, giờ có xe máy, ô tô, thỉnh thoảng lại bay trên trời như chim, sáng HN chiều SG, sướng quá rồi.

Bản chất nông dân ấy là thường. Hơi đâu mà đọc báo chí nước ngoài, mà cần gì phải mở mắt nhìn thế giới đang ở đâu?

Mà còn phải phấn đấu để thằng con trở thành công an hay người nhà nước nữa chứ. Hơi đâu mà đấu tranh, rồi tránh đâu?

5. Nói vậy chứ tivi, báo chí vẫn là một một kênh truyền thông lớn nhất ở VN. Dân vẫn còn xem tivi hàng ngày. Cứ ai đứng lên đấu tranh là bị quy chụp là thành phần phản động, là chịu thiệt thòi tù đày, đi tù mà trong lòng ngơ ngác không biết sự hy sinh của mình có tác dụng gì không, bởi cái xấu trong xã hội nhiều quá, sức lực và sự đóng góp của mình như muối bỏ bể.

6. Bọn được gọi là “trí thức” thì đa phần hèn nhát, chẳng dám mở miệng nói câu gì bất bình ở công luận, chỉ dám thỏ thẻ phàn nàn ở quán bia, cà phê, rồi uốn ngòi bút, nịnh nọt quyền lực.

7. Bọn vốn được gọi là giang hồ thì chẳng có chất gì gọi hảo hán, cướp giàu chia nghèo, rặt một lũ lưu manh, cũng bê đít quyền lực để kiếm miếng ăn, có đồng ra đồng vào nuôi gia đình, nuôi bồ và hút hít qua ngày.

Thôi rồi, hết hy vọng rồi, thua toàn tập rồi. Mở báo ra là tham nhũng, là cướp hiếp giết, là lừa đảo, là những quyết định với quy định lảm nhảm ngớ ngẩn của cục, bộ, ngành. Ngày nào cũng phải share những điểm tởm lợm bẩn thỉu, nhưng chẳng lẽ không share, không viết, lại thành bọn tu sĩ bất đắc chí, tu cho cái thân ấm, để được vào cõi niết bàn nơi hạ giới, để tâm được tĩnh, để được thấy vẻ đẹp của mây trôi, hoa nở, của thân xác người tình và mặc mẹ nhân quần đang đau khổ quằn quại ngoài kia?

Đừng cười mà bảo tôi quá bi quan. Sắp chết cmn đến đít hết rồi đấy. Ung thư cướp đi mấy trăm người một ngày, mấy cái vụ đánh bom ở nước ngoài chẳng là gì. Dân vẫn khổ, đầu óc vẫn thô sơ như mấy chục năm trước. Tôi biết nhìn vào đâu để mà lạc quan?

Nhưng chỉ có điều là sẽ chẳng bao giờ ngã lòng. Ta sẽ sống mạnh mẽ nhất có thể, sống để chửi những gì bẩn thỉu của xã hội này với hy vọng sẽ làm xã hội tiến bộ lên. Cuộc chơi còn thăm thẳm phía trước, phải mạnh mẽ chứ.
 

Sự thờ ơ đã giết chết chúng ta

Blog RFAVietTuSaiGon

9-3-2017

Người phụ nữ bị trói ở gốc cây và đám đông vô cảm. Ảnh: FB

Có thể nói rằng nếu chọn một tính cách nào để xét cho một đặc tính chung của người Việt lúc này, tôi không ngần ngại để chỉ ra ngay: Thờ ơ. Chưa bao giờ người Việt lại thờ ơ với đồng loại như lúc này. Và càng thờ ơ bao nhiêu, chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nhưng cũng thử đặt câu hỏi: Vì sao người Việt thờ ơ? Hậu quả của thờ ơ là gì?

Ở câu hỏi thứ nhất, vì sao người Việt thờ ơ? Xin thưa, sự thờ ơ hôm nay của đại bộ phận người Việt là nhờ hoàn toàn vào công lao của đảng Cộng sản Việt Nam! Nhà nước Cộng sản đã tạo ra một môi trường vô cùng tốt để sự thờ ơ nảy mầm, trong đó gồm cả giáo dục, văn hóa, ứng xử hành chính, ứng xử xã hội, đặc biệt là ứng xử của ngành công lực. Và đương nhiên, quan trọng nhất là những ông Tổng bí thư đảng Cộng sản, những mẫu mực về sự thờ ơ, gần đây nhất là Nguyễn Phú Trọng. Ông không ngần ngại bày tỏ sự thờ ơ mẫu mực của ông trước hàng triệu số phận ngư dân đau khổ.

Thời đại bây giờ, bạn ra đường, giả bộ nằm đau, vẫy tay cầu cứu, dường như người ta im lặng bỏ đi và không đoái hoài đến bạn, cả một con đường lạnh lùng và thờ ơ, hiếm gặp người tử tế, trừ khi đó là những người vô cùng bản lĩnh hoặc ngây ngô, chưa hiểu chuyện. Vì sao?

Bởi vì ngành công lực Việt Nam dường như họ bận quan tâm đến các vấn đề truy tìm người phản kháng, người có quan điểm trái chiều về chính trị của đảng Cộng sản hơn là đi tìm thủ phạm. Và nếu có những đoàn công an đi tuần tra thì mục tiêu của họ hoặc là kết hợp với công an giao thông để truy lùng, bắt bớ các xe đi trên đường, vòi vĩnh tiền “mua ổ bánh mì” hoặc là đi dẹp những bà hàng rong, ông kẹo kéo. Giả sử có một vụ cướp gần đó thì họ cũng xem như không có gì, tiếp tục nhiệm vụ thiêng liêng của họ là dẹp bà hàng rong, ông kẹo kéo, xua người ăn xin hay bán vé số, truy đuổi người đi đường ngẫu nhiên…

Trong khi đó, tội phạm lộng hành, chúng giả dạng người gặp nạn, người tội nghiệp để lừa người đi đường vào bẫy. Chính vì vậy, khi thấy một người gặp nạn nằm bên đường, mặc dù trong sâu thẳm bạn muốn giúp người ta nhưng cơ chế phản ứng xã hội của bạn đã ngăn bạn lại, không thể để bạn cứu người. Bởi không chừng, cứu người đâu không thấy mà chỉ thấy hại mình. Đó là sự thật, và khi cái sự thật này có tính phổ biến toàn xã hội thì nó cũng là một trong những mầm mống tạo ra sự thờ ơ tập thể.

Trong giáo dục, sự thờ ơ xuất hiện tràn lan, không phải ở vấn đề thầy cô đối xử với học sinh lạnh lùng hoặc ngược lại mà nó còn ghê gớm hơn nhiều, nó nằm ở sự thờ ơ về trách nhiệm nhà giáo, lương tri không bằng lương thực. Thử hỏi, còn được mấy giáo viên thời bây giờ quan tâm đến hoàn cảnh, tâm tính hay một chuyện gì đó trắc ẩn của học trò, thậm chí ngay cả những vùng nghèo khổ, học trò không đủ cơm ăn, đến trường với cái bụng đói tóp meo nhưng vẫn có nhiều thầy cô bày ra chuyện học thêm, dạy thêm để lấy tiền, kiếm thêm thù lao.

Đó chỉ là chuyện rất nhỏ. Cái quan trọng nhất là ngành giáo dục, cấp quản lý tầm vĩ mô của giáo dục đã có tính thờ ơ, cơ hội, tham lam, giả dối và trơ trẽn nên cả ngành giáo dục đâm ra hỏng hóc. Thử tìm một bộ trưởng giáo dục cho đàng hoàn từ sau 1975 đến nay trong hệ thống giáo dục Cộng sản tại Việt Nam. Thú thực là tìm không có, và nhìn phong thái cũng như các phát biểu và sách lược về giáo dục của ông Bộ trưởng hiện tại, càng thấy đáng sợ hơn cho sự thơ ơ và trơ tráo của ngành giáo dục.

Sâu xa hơn, bản chất cai trị của nhà nước Cộng sản đã đẩy đất nước đến chỗ thờ ơ tập thể. Và khi đất nước rơi vào thờ ơ tập thể cũng là lúc cần thiết và thuận lợi nhất để đảng Cộng sản triển khai hệ thống toàn trị của họ một cách tối ưu thông qua các chính sách mà căn cội của nó lại dựa trên tính thờ ơ trong nhân dân.

Thử nghĩ, liệu nhà nước Cộng sản có dám ngăn cản tự do tôn giáo, bóp ngạt tự do báo chí, quấy nhiễu tự do phát biểu chính kiến cũng như thò tay điều khiển hàng loạt các cơ sở tôn giáo và các tờ báo nếu như đất nước, con người Việt Nam không có mức độ thờ ơ như hiện tại? Không, chắc chắn là không, bởi khi người Việt Nam biết quan tâm đúng mức đến cộng đồng, đến thế giới chung quanh cũng như quan tâm đến lương tri và nhân phẩm của chính mình, nhà cầm quyền sẽ không bao giờ dám làm điều mà họ đang làm. Vì làm như vậy, họ sẽ đụng phải phản ứng dữ dội từ phía người dân.

Nhưng thực trạng Việt Nam, không những thờ ơ với cộng đồng mà thờ ơ với những đối tượng, con người cụ thể trong mối liên đới về chí hướng và sứ mệnh. Thật là kinh hoàng khi nghĩ đến tình trạng của Mẹ Nấm, Thúy Nga và nhiều nhà đấu tranh khác đang ngồi tù chế độ Cộng sản mà chúng ta, người trong nước, thậm chí người cùng chí hướng hoàn toàn thờ ơ, chẳng có một động thái nào để giúp gia đình các chị và bản thân các chị. Chúng ta quen vỗ tay (mặc dù rất gượng gạo) về những thành tích đấu tranh, hoạt động mà họ đạt được cũng như quan sát hoạt động dân chủ của họ giống như ngồi trong cầu trường xem quả bóng lăn qua chân các cầu thủ. Và khi vỡ trận, chúng ta lại ra về, xem như không có gì, cùng lắm thì mất một tấm vé.

Thực tâm mà nói, mọi hoạt động để giải cứu những tù nhân lương tâm đến từ bên ngoài nhiều hơn là trong nước. Các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự cô đơn ngay trên xứ sở của mình! Bởi do đâu mà nên nông nỗi như vậy? Bởi vì ý thức về quyền làm người cũng như giá trị tự do trong tư tưởng người Việt chưa bao giờ thắng thế hay đủ mạnh để đứng ngang với lòng sợ hãi chế độ. Dường như sự sợ hãi chế độ, sợ hãi đảng, sợ hãi những thủ đoạn của đảng đã làm cho hầu hết người dân thui chột mọi giá trị, trong đó cói giá trị làm người.

Công tâm mà nói, đại bộ phận người Việt chỉ có giá trị tồn tại chứ không có giá trị sống. Người ta tồn tại dựa trên những thứ vật chất đeo bám, xem việc hưởng thụ vật dục như một chuẩn mực về giá trị con người hay thể hiện đẳng cấp nhưng người ta chưa bao giờ thực sự sống. Bởi sống không phải là kiểu tồn tại vật dục mà phải gồm cả sự trưởng thành về tư tưởng cũng như sự suy tư về giá trị con người, chiêm nghiệm về thân phận con người để định vị chỗ đứng cá nhân thông qua những khế ước xã hội mà người ta nỗ lực đấu tranh, tu chỉnh, hoàn thiện để tạo thuận lợi cho việc phát triển sự sống cùng hệ giá trị của nó.

Rất tiếc, Việt Nam không có được điều này, và hơn hết, giới trí thức nhà nước Việt Nam lại chọn thái độ thỏa hiệp và cam chịu của heo cừu, trâu bò hơn là thái độ con người. Đất nước ra nông nỗi hiện tại là do công lao của một bộ phần không nhỏ trí thức trâu bò, heo cừu này!

Và khi đất nước đã thành một bãi thờ ơ, một rừng vô cảm, một đám cơ hội hèn nhát thì cái giá cuối cùng phải trả không đơn giản là mất nước, chịu làm nô lệ cho kẻ ngoại xâm mà là diệt vong. Bởi có một qui luật dễ thấy nhất, trái đất chưa bao giờ nở ra, đất đai ngày càng chật hẹp vì dân số thế giới tăng, tài nguyên cạn kiệt… Và chắc chắn, việc một dân tộc lớn nuốt chửng một dân tộc nhỏ để tìm đất sống không phải là chuyện phim kinh dị mà là nhu cầu tiềm ẩn của những quốc gia có dân số đông, còn man rợ và đói nghèo. Nếu Việt Nam tiếp tục thờ ơ thì cái chết càng mau đến với dân tộc này, chắc chắn là vậy!


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Giới Thiệu và Điều Lệ

Giới Thiệu và Điều Lệ 1.    Báo điện tử Người Việt Diễn Đàn được thành lập nhằm tạo điều kiện cho sự trao đổi quan niệm qua những bài viết, những ý kiến đóng góp của bạn đọc và những nhà trí thức..để góp phần vào quá trình Hòa Giải và Hòa hợp Dân Tộc. Làm cầu nối cho các thế hệ...