LUẬT NHÂN QUẢ và Tiến trình bạo lực hóa xã hội

Đăng lúc: Thứ bảy - 25/03/2017 02:18 - Người đăng bài viết: nguoivietdiendan
Những kẻ trái tim để ở mông được Đảng giáo dục đang nhăm nhe đấm vỡ trại tim người dân

Những kẻ trái tim để ở mông được Đảng giáo dục đang nhăm nhe đấm vỡ trại tim người dân

""Gieo gió ắt phải gặt bão", "gieo nhân nào, gặt quả đấy". Những kẻ tạo mầm bạo lực trong xã hội cho dù có lớp lớp bảo vệ, hàng hàng rào sắt thì vợ con, thân nhân của họ cũng sẽ không tránh khỏi nguy cơ bị bạo lực đe dọa"......" vòng xoáy bạo hành luôn tìm về những kẻ khởi động và có khả năng bạo lực lớn nhất, tức chính các quan chức đảng, và gia đình họ. Lý do khá hiển nhiên là vì các kẻ bạo hành nhiều nhất sẽ có nhiều kẻ thù nhất và trở thành tiêu điểm chờ trả thù lớn nhất......Hiện nay, không chỉ những cán bộ như Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái, các cán bộ tại UBND tỉnh Thái Bình, các cán bộ kiểm lâm ở Đắk Nông, cán bộ UBND phường 3, quận 11, TP. HCM, v.v. mới bị bắn chết; mà cả vợ chánh án tòa hình sự tỉnh Gia Lai, vợ và con cán bộ huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, v.v. cũng bị giết theo kiểu hành quyết để trả thù. Cơn lốc bạo lực hóa xã hội quả thật đã trở thành một “lỗi hệ thống” "

LUẬT NHÂN QUẢ

Thành Đức 25.03.2017


Chính quyền đã dùng bạo lực trấn áp dã man người dân Song Ngọc đi nộp đơn khiếu kiện đòi Formosa phải bồi thường thỏa đáng. Ảng sưu tầm.


Từ sử dụng "Bạo lực cách mạng" để cướp chính quyền, những người cộng sản từ chỗ muốn tước đoạt toàn bộ quyền điều hành đất nước, tài nguyên thiên nhiên và tất cả tư liệu sản xuất tân tiến nhất, nên họ đã sử dụng bạo lực để cưỡng ép, tước đoạt mọi quyền và lợi của nhân dân về tay mình. 

Họ sử dụng quân đội, công an, an ninh vào cuộc trấn áp để cướp đoạt và tự hào đó là những "trận đánh đẹp" mà kẻ thù chính là những người nông dân bị họ cướp đất, phá nhà, cưỡng đoạt di rời mồ mả tổ tiên hay dám kêu ca, khiếu kiện những điều oan ức, sai trái nhưng làm phương hại tới quyền và lợi của giới quan chức chính quyền CS.

Vì nỗi oan ức mà những người lãnh đạo gieo xuống đầu dân ngày càng lớn và lan rộng được tích tụ lâu ngày biến thành mối hận âm ỉ trong lòng dân chỉ chực chờ bùng phát, nên nhà cầm quyền lo sợ phải tuyển dụng thêm những kẻ ít học, thiển cận, vô lương tâm, không biết đến tình yêu thương đồng loại, mang sẵn tính côn đồ trong máu để có thể sẵn sàng vì tiền mà vung nắm đấm, gậy cao su hay thập chí cả đế dầy sắt đấm, đá, đạp vào mật nhân dân để .....bảo vệ chính quyền mà họ vẫn rêu rao "do dân, của dân và vì dân".

Bạo lực của chính quyền đưa ra nhằm trấn áp người dân trái đạo lý quá rõ không làm cho nhân dân nhụt trí, ngược lại càng khiến họ phẫn uất hơn, khi hiểu rằng, mình có quyền được thụ hưởng sự
 đối xử  công bằng, minh bạch và tôn trọng, chứ không thể bị bịt mắt, bịt miệng, bịt tai và bị tước đoạt tất cả vì họ cũng là con người, y như nhóm người tự phong cho mình mọi quyền được tước đoạt kia.

Lòng tham và bạo lực từ chính quyền đã khiến nội bộ của họ vì tranh ăn đã tìm mọi cách hãm hại, giết chết lẫn nhau. Nó trở thành tấm gương cho giới trẻ đánh đập, dẫm đạp lên nhau trong các kỳ lễ hội chỉ để "cướp lộc" hòng kiếm chút bả vinh hoa phù phiếm, đ
ể rồi dễ dàng đâm chém lẫn nhau chỉ vì tức giận nhất thời qua lời nói hay cách nhìn làm họ không hài lòng. Bạo lực lan tràn vào trường học, hủy hoại cả tính cách đám nữ sinh vốn ngây thơ, trong trắng, biến các em thành những con quỉ cái mất hết tính người khi lăn xả vào đánh hội đồng bạn mình và xé quần, xé áo bạn học cùng trang lứa.

Lòng tham và bạo lực của chính quyền đã khiến họ luôn sống trong sợ hãi chính những người dân mà họ luôn quảng cá là mục đích để họ "phục vụ".

Vì quyền lợi độc tôn của 
ĐCS đi ngược lại quyền lợi của người dân mà họ thống trị, nên nỗi lo sợ bị dân tước quyền, bị lật đổ ngày càng lớn khiến họ mất ăn mất ngủ nhìn đầu cũng thấy kẻ thù và dần dần theo lẽ tự nhiên, họ coi dân là kẻ thù, sẵn sàng dùng các lực lượng vũ trang có trong tay để đàn áp dân không tấc sắt trong tay bằng mọi giá. Do luôn lo sợ mất quyền lãnh đạo, họ cũng sẵn sàng nương bóng kẻ thù ngoại bang để trấn áp tính quật cường của cái dân tộc đã đưa họ lên đỉnh vinh quang bằng bạo lực cướp chính quyền này.

Người dân bị đè đầu cưỡi cổ, bị tước đoạt tất cả, nay lại thêm thấy rõ chính quyền vì tiền không bảo vệ họ, đứng về phía ngoại bang mặc cho chúng xả độc giết chết biển, không còn cá khiến cuộc sống của họ lao đao khốn khổ, phải chấp nhận "được ăn cả, ngã về không", đi đánh bắt trộm hải sản trên các vùng biển không nhiễm độc của các nước khác, để rồi bị bắt, bị tù và mất hết cơ nghiệp. 

Nỗi phẩn uất không chỉ lan rộng trong những người dân bị cướp mất đất đai, nhà cửa, không chỉ trong ngư dân, trong những gia đình có người thân bị chà đạp, bị đối xử oan ức, hay giới trí thức, các nhà hoạt động vì dân dám lên tiếng tố cáo quan tham, dám nói lên hiện thực xá hội, đòi quyền sống, quyền làm người, bảo vệ môi trường sống cho bản thân, cho nhân dân và con cháu mình.

"Gieo gió ắt phải gặt bão", 
"gieo nhân nào, gặt quả đấy". Những kẻ tạo mầm bạo lực trong xã hội cho dù có lớp lớp bảo vệ, hàng hàng rào sắt thì vợ con, thân nhân của họ cũng sẽ không tránh khỏi nguy cơ bị bạo lực đe dọa, bởi chính bạo lực của vợ hay chồng họ trút lên đầu nhân dân để mang về lợi nhuận cho chính họ, thì sự trừng phạt của bạo lực do chính người thân của họ gieo mầm trước sau cũng là cái họa mà họ phải gánh chịu.


Đó cũng chính là luật nhân quả "đời cha ăn mặn, đời con khát nước"  không thể nào tránh.

Nguồn: Tác giả gửi trực tiếp cho báo

 

Tiến trình bạo lực hóa xã hội


Vũ Thạch/ anhbasam  25-3-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong vài tuần qua, nhiều tin tức dồn dập về các trò bạo hành của công an thường phục đánh đổ máu những người hoạt động xã hội như chị Đỗ Thanh Vân, anh Dũng Phi Hổ, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, v.v… Bên cạnh hình ảnh công an cùng các lực lượng lạ – mặc đồng phục, đeo quân hàm, đi giày bốt đế thép – đánh đập những bà con phản đối Formosa. Khá rõ công an nay đã được phép, hay được lệnh,  nâng cấp bạo hành lên một tầng cao mới, và cùng lúc đạp luật pháp xuống một tầng thấp mới. 

Có lẽ ít ai ngạc nhiên về biến thái này, vì lời dạy “bạo lực cách mạng” của Lênin, hay lời dạy “sức mạnh từ nòng súng” của Mao Trạch Đông đã là một phần kinh điển nền tảng của Chủ nghĩa Xã Hội Hiện thực từ ngày ra đời. Nhưng câu hỏi vẫn cần đặt ra: AI sẽ là nạn nhân của bạo lực hóa xã hội?  

Để trả lời câu hỏi này, một số đặc tính về vòng xoáy bạo lực hóa xã hội cần được nhận dạng:

Trước hết, một khi tiến trình bạo lực hoá xã hội đã khởi động và bắt trớn, sẽ rất khó có thể dừng nó lại, vì nhiều lý do:

(1) Đã có “thù” thì phải có “trả thù” và phải có “trả trả thù” … Hơn thế nữa, mỗi mức trả thù đều đòi hỏi phải làm đối phương đau đớn hơn mình nữa thì mới “đã tức”, “đã hận”. Và cứ thế mà nhân lên.

(2) Càng có nhiều oán hận tràn ngập, càng có nhiều người vứt bỏ sự ràng buộc của luân lý, của đạo đức tôn giáo. Đơn giản vì “đạo đức chỉ làm thiệt hại chính mình”. Sức tự chế và khuyên can ngày càng vô nghĩa.

(3) Sản sinh ngày càng nhiều những người theo nghề trả thù thuê, đúng với tên hiệu “đâm thuê chém mướn”. Loại người này đang ngày càng “chuyên môn” hơn nhờ các công nghệ mới và đặc biệt các móc nối với công an.

Kế đến, một khi tiến trình bạo lực hoá xã hội đã khởi động và bắt trớn, nó sẽ lan tỏa vào mọi mặt đời sống, mọi ngõ ngách xã hội, mọi người, mọi giới. Hiện nay, bạo hành không chỉ thấy tại các đồn công an hay các quán nhậu, mà nay đã nhan nhản ở cả các gia đình, các trường mầm non, các nơi thờ tự… Lý do đơn giản là khi đã thấm vào con người, tức khi bạo hành đã trở thành một phần “bình thường” trong cá tính, thì nơi nào có mặt con người nơi đó có bạo hành.

Rồi khi bạo hành đã tràn lan mọi mặt xã hội, thì TẤT CẢ đều là nạn nhân dự bị, không chừa một ai.

Nhưng đặc biệt, vòng xoáy bạo hành luôn tìm về những kẻ khởi động và có khả năng bạo lực lớn nhất, tức chính các quan chức đảng, và gia đình họ. Lý do khá hiển nhiên là vì các kẻ bạo hành nhiều nhất sẽ có nhiều kẻ thù nhất và trở thành tiêu điểm chờ trả thù lớn nhất. Và nếu không trả thù trực tiếp lên họ được, kẻ thù sẽ nhắm vào gia đình họ làm đích trả thù kế tiếp. Hơn thế nữa, các quan chức thường đưa những tài sản mà họ thu tóm được cho gia đình đứng tên hay tẩu tán, nên gia đình họ đương nhiên trở thành tâm điểm oán hận của những nạn nhân bị mất tài sản. Trong lúc các quan chức đang nắm quyền có thể có lực lượng bảo vệ hữu hiệu, thì gia đình họ không thể núp mãi trong nhà, vẫn phải đi học, đi làm, đi chợ, giữa dòng xã hội và vì thế  KHÔNG THỂ được bảo vệ 24/7, đặc biệt đối với các dịch vụ “trả thù thuê” chuyên nghiệp.

Điều này không còn là một cảnh báo mà đã đang diễn ra rồi. Hiện nay, không chỉ những cán bộ như Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái, các cán bộ tại UBND tỉnh Thái Bình, các cán bộ kiểm lâm ở Đắk Nông, cán bộ UBND phường 3, quận 11, TP. HCM, v.v. mới bị bắn chết; mà cả vợ chánh án tòa hình sự tỉnh Gia Lai, vợ và con cán bộ huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, v.v. cũng bị giết theo kiểu hành quyết để trả thù.

Cơn lốc bạo lực hóa xã hội quả thật đã trở thành một “lỗi hệ thống” nữa trong định nghĩa của ông Nguyễn Văn An. Và ngày nào “hệ thống” còn, ngày đó cơn lốc bạo lực này còn nghiến thêm vô số các nạn nhân ĐỦ LOẠI. 

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Giới Thiệu và Điều Lệ

Giới Thiệu và Điều Lệ 1.    Báo điện tử Người Việt Diễn Đàn được thành lập nhằm tạo điều kiện cho sự trao đổi quan niệm qua những bài viết, những ý kiến đóng góp của bạn đọc và những nhà trí thức..để góp phần vào quá trình Hòa Giải và Hòa hợp Dân Tộc. Làm cầu nối cho các thế hệ...